NHỚ MẸ---THƠ ĐÀO TRƯỜNG SAN
Mùa đông rét buốt tận xương
Mẹ ra ruộng cấy lúa thương sống đều
Quanh năm bươn chải cứ nghèo
Mẹ quen vất vả sớm chiều nắng mưa
Tháng ngày cơm trắng muối dưa
Bụng quen đạm bạc sớm trưa êm lòng
Ngày trôi lưng mẹ thêm còng
Đời quen lo lắng cho chồng cho con
Đông về mẹ vẫn sớm hôm
Bàn chân mãi miết khắp thôn khắp làng
Sá chi sương trắng nắng tràn
Sợ chi áo và chẳng màng lợi danh
Trọn đời mẹ chỉ nhìn quanh
Ruộng vườn, gà vịt, cơm canh…mỗi ngày
Giờ thì mẹ đã ngủ say
Ở nơi viên mãn ngất ngây hương trời !
ĐTS